Chụp ảnh "không gian âm" - Chìa khóa của nhiếp ảnh tối giản

Khi chuẩn bị chụp ảnh tối giản, có nhiều điều cần cân nhắc. Bối cảnh, độ sâu trường ảnh, màu sắc và tất nhiên là chủ thể mà bạn đang tập trung vào. Nhưng có một yếu tố cần được xem xét trên hết - chụp ảnh không gian âm. Được đánh giá là một kỹ thuật thiết lập bố cục tuyệt vời, vậy bạn đã hiểu gì về khái niệm không gian âm.

Chụp ảnh "không gian âm" - Chìa khóa của nhiếp ảnh tối giản

Bạn hiểu gì về khái niệm "không gian âm"?

1. Chụp ảnh không gian âm là gì?

Nếu bạn muốn tạo bố cục đẹp khi sử dụng không gian âm, bạn phải biết chính xác mình đang làm việc với cái gì. 

Bạn thấy đấy, không gian âm thực ra rất đơn giản: Nó chính là các khu vực trống trong bức ảnh của bạn.

Không gian âm là khoảng trống giữa chủ thể chính hoặc các đối tượng trong bố cục, chẳng hạn như ảnh, tranh vẽ hoặc thiết kế đồ họa. Nó bao quanh đối tượng chính và thường được sử dụng để tạo cảm giác cân bằng, đơn giản trong bố cục. Chụp ảnh không gian âm vì thế có liên quan mật thiết đến chụp ảnh tối giản.

Từ đó, ta có một khái niệm không gian dương đối lập. Trong nhiếp ảnh tối giản, sự khác biệt giữa không gian âm và không gian dương là cách chúng được sử dụng để tạo ra điểm nhấn cho hình ảnh.

Khái niệm không gian dương đề cập đến chủ thể hoặc các đối tượng chính trong bức ảnh, nó là tâm điểm của bức ảnh thu hút sự chú ý của người xem. Có thể hiểu rằng đó là nơi đặt các yếu tố chủ chốt của bức ảnh mà người chụp muốn hướng tới. Trái ngược với khái niệm về không gian âm.

Tóm lại, không gian dương là chủ thể hoặc đối tượng chính trong bức ảnh, trong khi không gian âm là khu vực xung quanh và giữa chủ thể hoặc đối tượng chính. Cả hai đều quan trọng trong việc tạo ra sự quan tâm và điểm nhấn về mặt hình ảnh.

Chụp ảnh "không gian âm" - Chìa khóa của nhiếp ảnh tối giản

Trong ảnh trên, người đàn ông đứng bên phải, đối tượng, là không gian dương trong khi toàn bộ bức tường màu cam là không gian âm, khoảng trống giúp đối tượng nổi bật hơn. (Nguồn ảnh: Nicco Gooden)

Không gian âm cũng có thể được sử dụng để nhấn mạnh đối tượng chính bằng cách tạo độ tương phản giữa đối tượng và hậu cảnh. Trong nghệ thuật và thiết kế, không gian âm thường được sử dụng để tạo cảm giác về chiều sâu, chuyển động và thu hút sự chú ý của người xem vào chủ đề chính. Không những vậy, việc sử dụng không gian âm được xem là cách để tạo cảm giác hài hòa và cân bằng về mặt hình ảnh cho người xem.

Việc chừa ra một khu vực rộng rãi của không gian âm có thể có tác động rất tích cực đến tác phẩm đã hoàn thành. Nó khiến mọi thứ như ngưng đọng, làm giảm tác động tiêu cực của một bố cục nhiễu loạn bằng cách hoạt động như một vùng đệm, giúp mắt có thể nghỉ ngơi.

Nó cũng có thể làm tăng thêm sự bí ẩn cho bức ảnh của bạn, mời gọi người xem suy đoán ra phần còn lại của câu chuyện và có thể ảnh hưởng lớn đến cảm xúc, tâm trạng của bức ảnh.

Chụp ảnh "không gian âm" - Chìa khóa của nhiếp ảnh tối giản

Bức ảnh này được chụp với dụng ý làm nổi bật các chi tiết kiến ​​trúc và tất cả đều được chụp ở định dạng hình vuông. Giảm mọi thứ đến mức tối thiểu, kết quả cho ra một bức ảnh dễ tiếp thu và hoàn hảo để tôn lên nội thất. (Nguồn ảnh: Nicco Gooden)

2. Hiệu ứng của không gian âm là gì?

Đối với những nhiếp ảnh gia mới bước vào trường phái nhiếp ảnh tối giản, không gian âm thường là để tạo ra những hình ảnh yên tĩnh. Sự khác biệt về kích thước giữa đối tượng chính và khu vực xung quanh có thể khiến đối tượng chính cảm thấy bị cô lập.

Điều này có thể thêm cảm giác cô đơn, cô độc, thư giãn, chiêm nghiệm hoặc thậm chí là nhấn mạnh sự quan trọng. Nó phụ thuộc vào chủ đề của bức ảnh.

Không gian âm có nhất thiết phải là một khoảng trống hoặc có màu trắng?

Tuyệt đối không! Tuy không gian âm được coi là một hình ảnh có rất nhiều không gian trống. Ví dụ, các khu vực đồng bằng rộng lớn của một hình ảnh chẳng hạn như bầu trời, cỏ hoặc nước. Có thể thấy đây là cách không gian âm thường được sử dụng nhất, nhưng đây không phải là cách duy nhất.

Không gian âm trong ảnh không nhất thiết phải là vùng trống hoặc khoảng trắng. Mà nó có thể là bất kỳ không gian nào không làm người xem mất tập trung khỏi tiêu điểm trong bố cục của bạn.

Chụp ảnh "không gian âm" - Chìa khóa của nhiếp ảnh tối giản

Một ví dụ về không gian âm có thể có màu sắc và kết cấu, thậm chí có thể bao gồm các hình dạng và đối tượng. Miễn là bạn đang loại bỏ các yếu tố gây mất tập trung và tạo sự tách biệt xung quanh tiêu điểm, thì bạn sẽ đạt được hiệu quả mong muốn. (Nguồn ảnh: Pat Kay)

Tóm lại, sự trống rỗng cũng có thể có nhiều hình thức. Không gian âm không nhất thiết phải đồng nhất. Cỏ có thể là một không gian âm, mặc dù nó có khá nhiều kết cấu. Tương tự như vậy, cát sa mạc với sự thay đổi rõ rệt hoặc bầu trời nhiều mây cũng có thể đóng vai trò là những không gian trống trải, ấn tượng, mặc dù chúng không có một màu đồng nhất. 

Chụp ảnh không gian âm là về các mối quan hệ và cách đối tượng liên quan đến không gian mở rộng, cho dù đó là một cánh đồng cỏ rộng, một sa mạc rộng lớn hay một bầu trời rộng mở. Thông thường, điều quan trọng nhất trong ảnh là cảm giác về quy mô và không gian thoáng cho đối tượng, chứ không phải là loại không gian âm cụ thể. Nó không chỉ là hình nền một màu tối giản.

Chụp ảnh "không gian âm" - Chìa khóa của nhiếp ảnh tối giản

Nếu bạn thực sự muốn thực hành sáng tác những cảnh hấp dẫn, chụp ảnh không gian âm là một cách tuyệt vời để học hỏi và phát triển. Loại bỏ sự lộn xộn buộc bạn phải tìm thấy kịch tính và cảm xúc trong cách đối tượng của bạn tương tác với không gian bị bỏ lại phía sau. (Nguồn ảnh: IEXprofs)

3. Ánh sáng ảnh hưởng đến không gian âm như thế nào?

Ánh sáng và bóng tối là một yếu tố quan trọng để tạo ra không gian âm. Ánh sáng có thể làm nổi bật chủ thể một cách rõ ràng và ấn tượng. Trong khi bóng tối tác động sâu vào hậu cảnh có thể nhấn mạnh hơn nữa mối quan hệ của chủ thể với không gian. Điều đó hoạt động tốt nhất với ánh sáng mạnh, trực tiếp.

Việc sử dụng ánh sáng và bóng tối để tác động đến không gian âm có thể được thực hiện thông qua một số kỹ thuật khác nhau:

  • Dùng ánh sáng và bóng tối tương phản để tạo ảo giác về chiều sâu trong không gian âm.

Điều này có thể đạt được bằng cách chiếu sáng đối tượng từ một phía, tạo ra bóng đổ mạnh ở phía đối diện. Điều này có thể mang lại cho không gian âm cảm giác về kích thước, như thể nó đang lùi dần vào hậu cảnh.

Chụp ảnh "không gian âm" - Chìa khóa của nhiếp ảnh tối giản

Ánh sáng một phía tác động đến chiều sâu bức ảnh không gian âm. (Nguồn ảnh: Reginald Garret)

  • Sử dụng bóng để xác định không gian âm.

Điều này có thể được thực hiện bằng cách đặt một nguồn sáng phía sau đối tượng, nguồn sáng này sẽ đổ bóng lên hậu cảnh. Điều này có thể mang lại cho không gian âm một sự hiện diện hữu hình hơn, vì giờ đây nó được xác định bằng bóng thay vì chỉ là sự vắng mặt của chủ thể.

Chụp ảnh "không gian âm" - Chìa khóa của nhiếp ảnh tối giản

Bức ảnh tối giản được tạo ra bằng cách sử dụng ngược ánh sáng lên chủ thể. (Nguồn ảnh: Merva Note)

  • Sử dụng ánh sáng để tạo tâm trạng hoặc bầu không khí.

Điều này có thể đạt được bằng cách sử dụng đèn nền mạnh, có thể tạo cảm giác bí ẩn hoặc hấp dẫn trong không gian âm hoặc bằng cách sử dụng ánh sáng khuếch tán, mềm, có thể tạo cảm giác thanh bình hoặc yên tĩnh.

Chụp ảnh "không gian âm" - Chìa khóa của nhiếp ảnh tối giản

Ánh sáng mềm mại tạo cảm giác ấm áp, yên bình và tĩnh lặng cho chủ thể. (Nguồn ảnh: Christian Holmer)

Điều quan trọng cần lưu ý là đây chỉ là một vài ví dụ và cách mà ánh sáng và bóng tối ảnh hưởng đến không gian âm sẽ phụ thuộc vào bố cục và đối tượng cụ thể. Thử nghiệm với các thiết lập và kỹ thuật chiếu sáng khác nhau có thể giúp bạn đạt được hiệu quả mong muốn.

4. Cách thiết lập không gian âm trong chụp ảnh tối giản

Chụp ảnh không gian âm là một kiểu bố cục hấp dẫn và cực kì phổ biến đối với các nhiếp ảnh gia. Sử dụng hiệu quả khái niệm này có thể tạo ra một số hình ảnh thực sự ấn tượng trên tất cả các thể loại nhiếp ảnh.

Nắm bắt bố cục tạo ra không gian âm thực sự khá dễ dàng, một khi bạn đã hiểu rõ về nó. Mặc dù có hàng trăm cách khả thi để sử dụng khái niệm này trong ảnh của bạn, chúng ta hãy cùng tìm hiểu một vài kĩ thuật tiêu biểu nhất:

Sử dụng quy tắc một phần ba

Quy tắc một phần ba là một trong những quy tắc nhiếp ảnh nổi tiếng nhất, và vẻ đẹp của kỹ thuật lập bố cục này là nó giúp bạn tạo ra không gian âm một cách tự nhiên mà thậm chí bạn không hề nhận ra. 

Quy tắc một phần ba gợi ý chia ảnh thành ba phần theo cả chiều dọc và chiều ngang và đặt đối tượng trên một trong các đường đó.

Khi sử dụng quy tắc một phần ba trong chụp ảnh không gian âm, điều quan trọng là phải coi không gian âm là đối tượng chính. Đối tượng hoặc tiêu điểm của hình ảnh có thể được đặt dọc theo một trong các đường hoặc tại một trong các điểm giao nhau.

Ví dụ: nếu bạn đang chụp ảnh một cái cây trên cánh đồng, bạn có thể đặt cái cây dọc theo một trong các đường thẳng đứng và đường chân trời dọc theo một trong các đường ngang. Điều này tạo cảm giác cân bằng giữa cái cây và không gian âm và thu hút ánh nhìn của người xem vào cái cây làm chủ thể chính.

Chụp ảnh "không gian âm" - Chìa khóa của nhiếp ảnh tối giản

Trong ảnh chụp con chim Nuthatch bụng hạt dẻ này, nhiếp ảnh gia đã sử dụng kỹ thuật quy tắc một phần ba để bố cục hình ảnh. Ở đây, con chim đang nhìn về phía trên cùng bên phải. Việc sử dụng quy tắc một phần ba đã để lại nhiều khoảng trống trong ảnh, vthân con chim nằm trên nút giao nhau của các đường thẳng đứng và nằm ngang. (Nguồn ảnh: Govind Vijayakumar)

Bạn cũng có thể sử dụng lưới để đặt đối tượng vào giao điểm của hai đường, bằng cách này, đối tượng sẽ là trung tâm của sự chú ý, nhưng không gian âm sẽ được cân bằng xung quanh đối tượng. Ngoài ra, bạn có thể sử dụng không gian âm làm nền và chủ thể làm nền trước, bằng cách này, không gian âm sẽ chiếm phần lớn hình ảnh và chủ thể sẽ là tiêu điểm chính.

Việc sử dụng quy tắc một phần ba có thể khiến bạn sử dụng không gian âm trong nhiếp ảnh của mình mà không hề nhận ra, nhưng việc nhận ra không gian âm nào có thể giúp mở rộng những hình ảnh đó hơn nữa.

Chú ý độ sâu trường ảnh

Sử dụng độ sâu trường ảnh (DoF) trong chụp ảnh không gian âm có thể giúp làm nổi bật đối tượng chính đồng thời tạo cảm giác về chiều sâu và kích thước trong ảnh.

Độ sâu trường ảnh nông có thể được sử dụng để làm cho đối tượng nổi bật so với không gian âm bằng cách làm mờ hậu cảnh. Điều này có thể đạt được bằng cách sử dụng khẩu độ rộng (chẳng hạn như f/1.8 hoặc f/2.8) và đến gần đối tượng. Kỹ thuật này có thể hữu ích để làm cho đối tượng trở thành tiêu điểm chính của ảnh và không gian âm làm yếu tố bổ sung.

Mặt khác, độ sâu trường ảnh sâu có thể được sử dụng để giữ cho mọi thứ được lấy nét từ tiền cảnh đến hậu cảnh. Điều này có thể đạt được bằng cách sử dụng khẩu độ nhỏ (chẳng hạn như f/8 hoặc f/11) và đứng xa đối tượng hơn. Kỹ thuật này có thể hữu ích để hiển thị không gian âm như một yếu tố quan trọng của bố cục và đối tượng là một phần của không gian đó.

Làm mờ hậu cảnh trong nhiếp ảnh có thể biến một khung cảnh nhiều chi tiết thành một bức ảnh tối giản với nhiều khoảng trống.

Chụp ảnh "không gian âm" - Chìa khóa của nhiếp ảnh tối giản

Một bức ảnh macro điển hình chụp một con bọ trên lá — con bọ đó có thể ở trong một bụi rậm hoặc khu vườn nào đó, nhưng việc làm mờ hậu cảnh sẽ thu hút mọi ánh nhìn vào đối tượng, để lại hậu cảnh chỉ là một vệt mờ màu xanh lá cây. (Nguồn ảnh: Milton Keynes)

 

Điều quan trọng cần lưu ý, khẩu độ không phải là yếu tố duy nhất ảnh hưởng đến độ sâu trường ảnh, khoảng cách từ ống kính đến đối tượng và độ dài tiêu cự của ống kính cũng đóng một vai trò. Nói chung, bạn càng ở gần đối tượng và độ dài tiêu cự càng dài thì độ sâu trường ảnh sẽ càng nông.

Sử dụng độ sâu trường ảnh có thể là một công cụ mạnh mẽ trong chụp ảnh không gian âm vì nó cho phép bạn tạo cảm giác về chiều sâu và kích thước trong ảnh, làm cho ảnh trở nên thú vị và hấp dẫn hơn về mặt hình ảnh. Thử nghiệm với các cài đặt độ mở ống kính và tiêu cự khác nhau có thể giúp bạn đạt được hiệu quả mong muốn.

Kỹ thuật phơi sáng

Phơi sáng là một yếu tố quan trọng trong việc tạo ra một bức ảnh không gian âm, vì nó có thể được sử dụng để kiểm soát lượng ánh sáng thu được trong ảnh. Bằng cách điều chỉnh độ phơi sáng, bạn có thể tạo nhiều hiệu ứng khác nhau có thể giúp làm nổi bật không gian âm trong ảnh.

Độ phơi sáng thấp có thể được sử dụng để tạo ra hình ảnh tối và ủ rũ, có thể hiệu quả để nhấn mạnh không gian âm. Điều này có thể đạt được bằng cách sử dụng tốc độ màn trập chậm, khẩu độ nhỏ và ISO thấp. Kỹ thuật này có thể được sử dụng để tạo cảm giác bí ẩn hoặc hấp dẫn trong ảnh, làm cho không gian âm trở thành tâm điểm chính.

Chụp ảnh "không gian âm" - Chìa khóa của nhiếp ảnh tối giản

Những mảng tối trong bức ảnh khiến chúng ta có thể cảm thấy cái lạnh trong không khí và một cảm giác kỳ diệu khi nhìn vào bức ảnh bên dưới nhờ bầu trời rộng lớn. (Nguồn ảnh: cocoparisienne)

Mặt khác, độ phơi sáng cao có thể được sử dụng để tạo ra hình ảnh sáng và thoáng, có thể hiệu quả để làm nổi bật đối tượng trong không gian âm. Điều này có thể đạt được bằng cách sử dụng tốc độ màn trập nhanh, khẩu độ rộng và ISO cao. Kỹ thuật này có thể được sử dụng để tạo cảm giác yên bình và thanh thản trong ảnh, làm cho đối tượng trở thành tâm điểm chính.

Chụp ảnh "không gian âm" - Chìa khóa của nhiếp ảnh tối giản

Ngoài ra, điều chỉnh bù phơi sáng có thể được sử dụng để làm cho hình ảnh tối hơn hoặc sáng hơn, tạo ra hình ảnh có độ sáng cao hoặc độ sáng thấp tương ứng. Hình ảnh có độ chính xác cao được đặc trưng bởi bầu không khí sáng sủa và thoáng mát, với tông màu chủ yếu là màu trắng hoặc màu nhạt và bóng tối tối thiểu. Một hình ảnh low-key được đặc trưng bởi bầu không khí u ám và ủ rũ, với tông màu chủ yếu là tối hoặc đen và bóng tối sâu.

Điều quan trọng cần lưu ý là độ phơi sáng phù hợp sẽ phụ thuộc vào bố cục và chủ đề cụ thể. Thử nghiệm với các cài đặt và kỹ thuật phơi sáng khác nhau có thể giúp bạn đạt được hiệu quả mong muốn.

Thử nghiệm nhiều góc

Một bước chuyển đơn giản đôi khi có thể tạo ra sự thay đổi đáng kể đến bố cục bức ảnh - bao gồm cả hiệu ứng không gian âm. 

Thông thường, môi trường xung quanh chúng ta có nhiều người, cây xanh, tòa nhà và các vật thể khác, nhưng chụp từ một góc cao có thể giúp loại bỏ những yếu tố gây sao nhãng đó. 

Chụp ảnh "không gian âm" - Chìa khóa của nhiếp ảnh tối giản

Nhìn xuống một người đang đi bộ trên đường nhựa đen có nhiều không gian âm hơn so với một người trong bãi đậu xe với những chiếc ô tô ở đằng xa. (Nguồn ảnh: evelynesieber)

Tìm cách leo lên một góc nhìn cao hơn không phải lúc nào cũng khả thi, nhưng đôi khi một góc chụp thấp cũng có tác dụng tương tự. Bạn có thể thử quỳ xuống và ngước lên trong tư thế chụp, để cô lập chủ thể với bầu trời. Bầu trời xanh sáng có thể là không gian âm hoặc thậm chí bầu trời rải rác với những đám mây có thể bị phơi sáng quá mức để tạo ra hậu cảnh trống.

Chụp ảnh "không gian âm" - Chìa khóa của nhiếp ảnh tối giản

Ảnh chụp bầu trời với nhiều không gian âm tự nhiên. (Nguồn ảnh: Peakpx)

Sử dụng hoa văn 

Không gian âm không nhất thiết phải là một phần lớn của bức ảnh. Khi xác định các mảng hoa văn trong bức ảnh - bạn đã chạm đến một kỹ thuật sáng tác mạnh mẽ, bởi vì việc phá vỡ một chuỗi hoa văn để tạo ra không gian âm là nghệ thuật đích thực. Đôi mắt (và bộ não) của chúng ta thường bị cuốn hút bởi các mẫu hoa văn, ví dụ khi chúng ta nhìn thấy một hàng cây cách đều nhau mà thiếu một cây, mắt chúng ta sẽ ngay lập tức bị thu hút bởi sự bất thường đó.

Tìm kiếm các hoa luôn là một kỹ thuật sáng tác vững chắc, nhưng việc xác định (hoặc tạo) các hoa văn bị gián đoạn có chủ ý thu hút sự chú ý vào những khoảng trống len lỏi trong một chuỗi liền kề, là định nghĩa của không gian âm.

Chụp ảnh "không gian âm" - Chìa khóa của nhiếp ảnh tối giản

Những mảng chủ thể lặp lại tạo thành chuỗi hoa văn liên tục trong bức ảnh và không gian âm là những phần trống ta có thể nhìn thấy. (Nguồn ảnh: Jim MacDaniel)

Bố cục đến từ các cạnh

Quy tắc một phần ba tạo ra không gian trống một cách tự nhiên — nhưng thay vào đó, sử dụng chính các cạnh của hình ảnh sẽ tạo ra nhiều không gian hơn. Đặt đối tượng ra khỏi rìa ảnh là một bố cục ít phổ biến hơn, nhưng khi được sử dụng với các kỹ thuật tạo không gian trống khác, nó có thể cực kỳ hiệu quả trong nhiều tình huống.

Thông thường, áp dụng bố cục góc cạnh sắc bén có thể khiến một số đối tượng bị cắt xén, nhưng điều đó sẽ tạo hiệu ứng khiến trí não người xem ảnh tự động muốn lấp đầy khoảng trống. Để trống phần còn lại của hình ảnh bằng cách chọn nền đơn giản hoặc sử dụng một trong các kỹ thuật khác như độ phơi sáng hoặc độ sâu trường ảnh để thu hút sự chú ý trong khi tạo ra một bức ảnh vui nhộn, kỳ quặc.

Chụp ảnh "không gian âm" - Chìa khóa của nhiếp ảnh tối giản

Những gì có trong ảnh là quan trọng, nhưng những gì không có trong ảnh cũng đóng một vai trò lớn trong bố cục. Bằng cách để trống một số — hoặc thậm chí là hầu hết — hình ảnh, mắt người xem sẽ ngay lập tức bị thu hút bởi điều quan trọng nhất: đối tượng. (Nguồn ảnh: Magdalena Roeseler)

Tạm kết:

Nhìn chung, không gian âm là một khái niệm rộng có thể được tạo bằng nhiều kỹ thuật, từ Quy tắc một phần ba đến phơi sáng và các cạnh sắc nét. Chụp ảnh không gian âm là một cách để thử nghiệm chủ nghĩa tối giản trong nhiếp ảnh hiệu quả nhất. Sự yên tĩnh, đơn giản đến mức cô đơn của không gian trống có thể truyền tải những cung bậc cảm xúc không ngờ cho bức ảnh chụp của bạn. Cầm máy ảnh lên và thử nghiệm ngay những bức ảnh tối giản với không gian âm của riêng bạn!

Tin mới cập nhật

Tắt hỗ trợ Bật hỗ trợ
Chat